Tôi chăm sóc dì lúc tuổi già, lúc mất dì để lại toàn bộ tài sản cho con trai dì, tôi chỉ mỉm cười cảm ơn…

Tôi là một đứa trẻ bất hạnh. Tôi cũng đã từng có một gia đình hạnh phúc, nhưng vì một lần tai nạn xe mà cả bố và mẹ tôi đều đã vĩnh viễn bỏ tôi mà đi.

Thế là đột nhiên tôi trở thành một đứa con mồ côi khi tôi mới tròn 10 tuổi. Lúc này, không ai muốn nhận nuôi tôi. Bên nội vẫn có một chú ruột, chú ra ngoài đi làm, khi bố mẹ tôi mất chú cũng có về, xong ba ngày chú lại âm thâm xách đồ ra đi, căn bản là không quan tâm xem tôi sống chết ra sao, cũng không hỏi xem sau này tôi sẽ đi đâu, sống với ai…

Bên ngoại tôi có một người dì và một cậu. Cậu mợ tôi dự định cho tôi vào trại trẻ mồ côi, cậu sẽ làm thủ tục cho tôi ngay sau khi xong đám tang của bố mẹ. Cuối cùng, tôi chỉ biết nhìn dì út cầu cứu, tính dì tôi rất thất thường. Lúc đó dì nhìn lại tôi nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, nhà dì có một đứa thôi mà đã nuôi không nổi rồi, làm sao mà có sức nuôi thêm con nữa”.

Tôi không quan tâm mọi việc sẽ thế nào chỉ biết lúc đó tôi sợ nhất là bị đưa đến cô nhi viện. Vì thế tôi cứ lẽo đẽo đi theo dì, và rồi dì cũng không nỡ đẩy tôi đến trên trại trẻ mồ côi. Mỗi lần làm đồ ăn ngon dì đều chia thành hai phần, một cho tôi, một cho anh họ. Dì thường gọi tôi là oan gia, và nói chắc kiếp trước dì nợ tôi.

Từ trước tới giờ, dì đối xử với tôi cũng không tốt lắm, nhưng tôi vẫn rất cảm kích. Tôi biết, nếu không có dì thì tôi đã phải lang thang đầu đường xó chợ rồi. Chính vì thế tôi luôn biết ơn gia đình dì. Cứ như thế tôi lớn lên và quyết định không thi vào đại học. Vì tôi biết dì và chú đã rất cố gắng để nuôi tôi khôn lớn chừng này, tôi không báo đáp còn mong muốn họ nuôi tôi học đại học sao?

Sau khi tốt nghiệp phổ thông tôi lập tức làm hồ sơ đi làm công nhân, tất cả số tiền kiếm được ngoài sinh hoạt phí tôi đều đưa hết cho dì út. Tôi biết tôi nợ dì và gia đình dì rất nhiều.

Vài năm sau tôi kết hôn, anh họ cũng vừa tốt nghiệp đại học và cưới vợ. Vợ chồng anh thường xuyên đi làm xa. Sau khi kết hôn không lâu dì út gom hết tiền trong nhà đưa cho anh chị mua nhà riêng. Sau này, anh chị bận rộn cuộc sống, con cái, công việc rất ít khi về thăm nhà. Sau hai năm anh lập gia đình thì bố anh mất. Lúc đó chỉ còn lại mình dì sống trong ngôi nhà lạnh lẽo. Anh muốn đón dì lên thành phố nhưng dì thấy không quen. Bởi vậy tôi đã xin phép anh họ, chồng tôi và dì đưa dì về nhà tôi sống (nhà tôi chỉ cách nhà dì 5 km).

Cứ như vậy, dì sống với chúng tôi thấm thoắt đã 10 năm. Sau này dì bị bệnh, và nằm liệt giường mất một năm. Lúc này chỉ có mình tôi tự chăm sóc dì, hơn nữa vì lòng biết ơn, tôi chăm dì rất chu đáo, nhưng mà cuối cùng dì cũng bỏ tôi mà đi.

Trước lúc lâm chung dì nói chuyện với tôi, dì cám ơn những năm qua tôi đã chăm sóc dì, dì thật may mắn vì có được người cháu tốt như tôi. Rồi dì gọi con trai dì đến, và đưa cho cậu ấy một cuốn sổ tiết kiệm 200 triệu đồng, và giao luôn cả ngôi nhà cho con trai dì. Còn tôi, dì không để lại bất cứ thứ gì.

Tuy vậy, nhưng tôi không hề thấy giận hay tủi thân. Tôi được như ngày hôm nay là nhờ có dì, nay tôi chăm sóc dì lúc tuổi già cũng coi như được đền đáp ân huệ ấy. Tôi thấy đó là việc mà lương tâm mách bảo tôi làm, tuyệt đối không phải vì mong muốn dì sẽ để lại gì cho tôi.

Kỳ thực lòng biết ơn chính là một loại mỹ đức. Thường xuyên tâm niệm lòng biết ơn chính là thể hiện của tấm lòng lương thiện, và là một quy phạm căn bản để làm người. Dẫu rằng mọi người đều biết lòng biết ơn đối với người khác là một đức tính tốt, nhưng trong một xã hội thực dụng, trong một môi trường mà đồng tiền được xem là vạn năng, thì chúng ta đang lãng quên sự biết ơn của mình, ngay cả khi chúng ta gặp thất bại, cuộc sống vẫn rất sôi động và muôn màu muôn vẻ. Lòng biết ơn là một cảm xúc từ tận đáy lòng. Nó có thể làm cho tính cách của con người mạnh mẽ hơn. Lòng biết ơn là khởi điểm của hạnh phúc, và cũng là ngọn nguồn của sự tiến bộ. Những người biết hài lòng với cuộc sống của mình sẽ hiểu được ý nghĩa của lòng biết ơn.

Thiếu Kỳ